志宏见和再次前韵 酴醾

宋代 李纲
寒过春光还漏泄,酴醾架上花如雪。轻盈皓色讶梅开,芬馥清香胜兰茁。 龙须初引翠蔓长,玉质全看素英缀。 结成幽洞自深沈,荫此芳醪更奇绝。铜瓶只浸两三枝,香在根尘都不歇。 幽人赠我意已勤,却愧终朝烦采撷。子美惟愁花欲飞,渊明自爱门常闭。 寻芳须趁春未残,更喜晴天垂彩霓。
hán guò chūn guāng hái lòu xiè   jià shàng huā xuě qīng yíng hào méi kāi fēn   qīng xiāng shèng lán zhuó    
lóng chū yǐn cuì màn zhǎng   zhì quán kàn yīng zhuì  
jié chéng yōu dòng shēn shěn   yīn fāng láo gèng jué tóng píng zhǐ jìn liǎng sān zhī xiāng   zài gēn chén dōu xiē    
yōu rén zèng qín   què kuì zhōng zhāo fán cǎi xié zi měi wéi chóu huā fēi yuān   míng ài mén cháng    
xún fāng chèn chūn wèi cán   gèng qíng tiān chuí cǎi