志宏见和再次前韵 牡丹

宋代 李纲
半夜疏钟来景阳,美人梳洗随君王。天然意态已倾国,何用苦死催严妆。 朱颜半酡宁著酒,玉肤自滑非临汤。铅华固美岂真色,兰麝虽馥非天香。 我观牡丹正如此,勾栏横槛为雕房。乍惊神女峡中见,只恐弄玉云间翔。 檀心点点晕深紫,金蕊簇簇摇金黄。坐令杂花为婢妾,解使蜂蝶成颠狂。 临风袅袅更妍好,浑如舞袖踏春阳。芳根最是洛中盛,安得千本栽砌傍。 惜花惟怕春色老,此癖谁与针其肓。沙阳春晚始一见,如有异味争先尝。 蜡封剪处持送我,念子此意何时忘。禅关兀坐无与语,迟迟昼景方舒长。 对花把酒不知醉,醒后还复悲殊乡。佳篇酬和慰落寞,清丽欲与花争芳。 吟哦愈苦诗愈好,去去惜此窗前光。
bàn shū zhōng lái jǐng yáng   měi rén shū suí jūn wáng tiān rán tài qīng guó   yòng cuī yán zhuāng    
zhū yán bàn tuó níng zhù jiǔ   huá fēi lín tāng qiān huá měi zhēn lán   shè suī fēi tiān xiāng    
guān dan zhèng   gōu lán héng kǎn wèi diāo fáng zhà jīng shén xiá zhōng jiàn zhǐ   kǒng nòng yún jiān xiáng    
tán xīn diǎn diǎn yūn shēn   jīn ruǐ yáo jīn huáng zuò lìng huā wèi qiè jiě   shǐ fēng 使 dié chéng diān kuáng    
lín fēng niǎo niǎo gèng yán hǎo   hún xiù chūn yáng fāng gēn zuì shì luò zhōng shèng ān   qiān běn zāi bàng    
huā wéi chūn lǎo   shuí zhēn huāng shā yáng chūn wǎn shǐ jiàn   yǒu wèi zhēng xiān cháng    
fēng jiǎn chù chí sòng   niàn zi shí wàng chán guān zuò chí   chí zhòu jǐng fāng shū cháng    
duì huā jiǔ zhī zuì   xǐng hòu hái bēi shū xiāng jiā piān chóu wèi luò qīng   huā zhēng fāng    
yín é shī hǎo   chuāng qián guāng