志宏供笋以诗报之

宋代 李纲
琅玕为竹铁为鞭,长就新萌本类拳。味旨不须甜说蜜,肤腴更觉软胜绵。 锦绷与脱重重缚,玉版来参的的禅。知子供予端有意,欲教蔬食学神仙。
láng gān wèi zhú tiě wèi biān   zhǎng jiù xīn méng běn lèi quán wèi zhǐ tián shuō   gèng jué ruǎn shèng mián    
jǐn bēng tuō chóng chóng   bǎn lái cān chán zhī zi gōng duān yǒu   jiào shū shí xué shén xiān