志宏供芍药且以诗来再赋前韵
谁道心闲缘地僻,梦里何尝有空色。小窗一枕觉来时,燕语莺啼春寂寂。
忽思春尽芍药开,赋诗试与幽人觅。短篇才去花已来,却愧诗词太狂直。
嫣然数朵玉楼春,何似江南称落墨。
shuí
谁
dào
道
xīn
心
xián
闲
yuán
缘
dì
地
pì
僻
,
mèng
梦
lǐ
里
hé
何
cháng
尝
yǒu
有
kòng
空
sè
色
xiǎo
。
chuāng
小
yī
窗
zhěn
一
jué
枕
lái
觉
shí
来
yàn
时
,
yǔ
燕
yīng
语
tí
莺
chūn
啼
jì
春
jì
寂
寂
。
hū
忽
sī
思
chūn
春
jìn
尽
sháo
芍
yào
药
kāi
开
,
fù
赋
shī
诗
shì
试
yǔ
与
yōu
幽
rén
人
mì
觅
duǎn
。
piān
短
cái
篇
qù
才
huā
去
yǐ
花
lái
已
què
来
,
kuì
却
shī
愧
cí
诗
tài
词
kuáng
太
zhí
狂
直
。
yān
嫣
rán
然
shù
数
duǒ
朵
yù
玉
lóu
楼
chūn
春
,
hé
何
sì
似
jiāng
江
nán
南
chēng
称
luò
落
mò
墨
。