志宏复有诗来再赋两篇为报念其往复之无已也故寓意卒章以止之 其二

宋代 李纲
数君妙质来何许,生气森森如得土。依然对此未忘情,亦欲怀之恨无楮。 宿枝新叶自清妍,蠹拳枯折尤奇古。已将金玉照双眸,更得珠玑编好语。 男儿学古贵根源,馀力游兹文翰圃。沈思六艺见同归,纵览百家知异户。 浩然养气塞天渊,沛若江河知孰禦。却怜彫斲愁肺肝,但莫苦吟当自愈。
shù jūn miào zhì lái   shēng sēn sēn rán duì wèi wàng qíng   huái zhī 怀 hèn chǔ    
宿 zhī xīn qīng yán   quán shé yóu jiāng jīn zhào shuāng móu gèng   zhū biān hǎo    
nán ér xué guì gēn yuán   yóu wén hàn shěn liù jiàn tóng guī zòng   lǎn bǎi jiā zhī    
hào rán yǎng sāi tiān yuān   pèi ruò jiāng zhī shú què lián diāo zhuó chóu fèi gān dàn   yín dāng