志宏复示秋意五篇次韵和之 其四

宋代 李纲
秋风入虚堂,凄微带烟苇。堂中拙居士,湛然如止水。 默坐观是心,自觉无纤滓。不知读何经,但说舍利子。 心清闻妙香,天花散芳蕊。含容河沙界,方寸知几里。 神光常在目,妙响不离耳。处处获圆通,谁云钻故纸。
qiū fēng táng   wēi dài yān wěi táng zhōng zhuō shì zhàn   rán zhǐ shuǐ    
zuò guān shì xīn   jué xiān zhī jīng dàn   shuō shè zi    
xīn qīng wén miào xiāng   tiān huā sàn fāng ruǐ hán róng shā jiè fāng   cùn zhī    
shén guāng cháng zài   miào xiǎng ěr chù chù huò yuán tōng shuí   yún zuàn zhǐ