志宏复示秋意五篇次韵和之 其三

宋代 李纲
秋风振回溪,宿鹭起汀苇。孤飞一片雪,寒影落烟水。 羽毛可为仪,皓洁绝埃滓。心迹两翛然,邈若佳公子。 却栖碧山岑,瑶树发琼蕊。岂知黄鹄心,一举眇千里。 翔集太液池,彼此皆戏耳。丹青虽善画,为我拂水纸。
qiū fēng zhèn huí   宿 tīng wěi fēi piàn xuě hán   yǐng luò yān shuǐ    
máo wèi   hào jié jué āi xīn liǎng xiāo rán miǎo   ruò jiā gōng    
què shān cén   yáo shù qióng ruǐ zhī huáng xīn   miǎo qiān    
xiáng tài chí   jiē ěr dān qīng suī shàn huà wèi   shuǐ zhǐ