至灌阳平赋作

明代 顾璘
我闻黄虞民,罔识官师名。老翁被素发,壤歌如孩婴。 兹邑苦穷僻,曾巘纾荒城。谓云华胥国,颇遂桃源耕。 咨诹逮幽隐,转痛闾阎情。山深吏治猛,里胥日纵横。 执热不以濯,煎膏难及明。府帖增新役,赋籍何由平。 水枯网罟乱,孰使鱼不惊。投笔坐长叹,泪下沾緌缨。
wén huáng mín   wǎng shí guān shī míng lǎo wēng bèi   rǎng hái yīng
qióng   céng yǎn shū huāng chéng wèi yún huá guó   suì táo yuán gēng
zōu dǎi yōu yǐn   zhuǎn tòng yán qíng shān shēn zhì měng   zòng héng
zhí zhuó   jiān gāo nán míng tiě zēng xīn   yóu píng
shuǐ wǎng luàn   shú shǐ 使 jīng tóu zuò cháng tàn   lèi xià zhān ruí yīng