之官离桂隐

宋代 张镃
坎止流行总付天,好閒初志独茫然。 巢成不去怜林鸟,门外空维念钓船。 老矣春容聊索漠,薰兮风序向清妍。 雨声未易催愁得,投暇归来意归便。
kǎn zhǐ liú xíng zǒng tiān   hǎo xián chū zhì máng rán  
cháo chéng lián lín niǎo   mén wài kōng wéi niàn diào chuán  
lǎo chūn róng liáo suǒ   xūn fēng xiàng qīng yán  
shēng wèi cuī chóu   tóu xiá guī lái guī biàn 便