织妇叹

宋代 戴复古
春蚕成丝复成绢,养得夏蚕重剥茧。 绢未脱轴拟输官,丝未落车图赎典。 一春一夏为蚕忙,织妇布衣仍布裳;有布得着犹自可,今年无麻愁杀我!
chūn cán chéng chéng juàn   yǎng xià cán zhòng jiǎn  
juàn wèi tuō zhóu shū guān   wèi luò chē shú diǎn  
chūn xià wèi cán máng   zhī réng shang   yǒu zháo yóu   jīn nián chóu shā