至德中途中书事却寄李僴
乱离无处不伤情,况复看碑对古城。路绕寒山人独去,
月临秋水雁空惊。颜衰重喜归乡国,身贱多惭问姓名。
今日主人还共醉,应怜世故一儒生。
luàn
乱
lí
离
wú
无
chǔ
处
bù
不
shāng
伤
qíng
情
,
kuàng
况
fù
复
kàn
看
bēi
碑
duì
对
gǔ
古
chéng
城
。
。
lù
路
rào
绕
hán
寒
shān
山
rén
人
dú
独
qù
去
,
yuè
月
lín
临
qiū
秋
shuǐ
水
yàn
雁
kōng
空
jīng
惊
。
。
yán
颜
shuāi
衰
zhòng
重
xǐ
喜
guī
归
xiāng
乡
guó
国
,
shēn
身
jiàn
贱
duō
多
cán
惭
wèn
问
xìng
姓
míng
名
。
。
jīn
今
rì
日
zhǔ
主
rén
人
hái
还
gòng
共
zuì
醉
,
yīng
应
lián
怜
shì
世
gù
故
yī
一
rú
儒
shēng
生
。
。