絷白马诗上薛仆射

唐代 平曾
白马披鬃练一团,今朝被绊欲行难。雪中放去空留迹, 月下牵来只见鞍。向北长鸣天外远,临风斜控耳边寒。 自知毛骨还应异,更请孙阳仔细看。
bái zōng liàn tuán   jīn zhāo bèi bàn xíng nán xuě zhōng fàng kōng liú  
yuè xià qiān lái zhī jiàn ān xiàng běi cháng míng tiān wài yuǎn   lín fēng xié kòng ěr biān hán
zhī máo hái yīng   gèng qǐng sūn yáng kàn