宋代 丁谓
雉操扬琴奏,名翚拂扇尘。 其文伊洛地,厥贡越裳人。 几为郎官集,还因今邑驯。 山梁时饮啄,媒翳莫朝亲。
zhì cāo yáng qín zòu   míng huī shàn chén  
wén luò   jué gòng yuè cháng rén  
wèi láng guān   hái yīn jīn xùn  
shān liáng shí yǐn zhuó   méi cháo qīn