折玉崖

宋代 孙觌
巉巉两崖青,漫漫一奁白。抵沙射月影,窗户栖珠璧。 定心如止水,逝将老空寂。手弄一掬寒,面傃千仞碧。 须防童子喜,往往犯瓦砾。
chán chán liǎng qīng   màn màn lián bái shā shè yuè yǐng chuāng   hu zhū    
dìng xīn zhǐ shuǐ   shì jiāng lǎo kōng shǒu nòng hán miàn   qiān rèn    
fáng tóng   wǎng wǎng fàn