谪仙歌

宋代 陈亮
李白字太白,清风肺腑明月魄。 扬鞭独步止一人,我诵太白手屡拍。 尝闻太白长庚星,夜半星在天上明。 仰天高声叫李白,星边不见白应声。 又疑白星是酒星,银河酿酒天上倾。 奈无两翅飞见白,王母池边任解酲。 欲游金陵自采石,玩月乘舟归赤壁。 欲上箕山首阳巅,看白餐雪水底眠紫烟。 又不知在何处漱瑶泉、酌霞杯。怅望不见骑鹤来, 白也如今安在载,我生恨不与同时, 死犹喜得见其诗。岂特文章惟足法, 凛凛气节安可移。金銮殿上一篇颂, 沉香亭里行乐词。此特太白细事耳, 他人所知吾亦知。脱靴奴使高力士, 辞官妾视杨贵妃。此真太白大节处, 他人不知吾亦知。歌其什, 鬼神泣,解使青冢枯骨立。 呼其名,鬼神惊, 惟有群仙侧耳听。我今去取崑山玉, 将白仪形好雕琢。四方上下常相随, 江东渭北休兴思。会须乞我乾坤造化儿, 使我笔下光焰万丈长虹飞。
bái tài bái   qīng fēng fèi míng yuè
yáng biān zhǐ rén   sòng tài bái shǒu pāi
cháng wén tài bái cháng gēng xīng   bàn xīng zài tiān shàng míng
yǎng tiān gāo shēng jiào bái   xīng biān jiàn bái yīng shēng
yòu bái xīng shì jiǔ xīng   yín niàng jiǔ tiān shàng qīng
nài liǎng chì fēi jiàn bái   wáng chí biān rèn jiě chéng
yóu jīn líng cǎi shí   wán yuè chéng zhōu guī chì
shàng shān shǒu yáng diān   kàn bái cān xuě shuǐ mián yān
yòu zhī zài chǔ shù yáo quán zhuó xiá bēi chàng wàng jiàn lái  
bái jīn ān zài zài   shēng hèn tóng shí  
yóu jiàn shī wén zhāng wéi  
lǐn lǐn jié ān jīn luán diàn 殿 shàng piān sòng  
chén xiāng tíng xíng tài bái shì ěr  
rén suǒ zhī zhī tuō xuē shǐ 使 gāo shì  
guān qiè shì yáng guì fēi zhēn tài bái jié chù  
rén zhī zhī shén  
guǐ shén   jiě shǐ 使 qīng zhǒng
míng   guǐ shén jīng  
wéi yǒu qún xiān ěr tīng jīn kūn shān  
jiāng bái xíng hǎo diāo zhuó fāng shàng xià cháng xiāng suí  
jiāng dōng wèi běi xiū xīng huì qián kūn zào huà ér  
shǐ 使 xià guāng yàn wàn zhàng cháng hóng fēi