赭亭山白云寺

宋代 韩淲
风霜高洁天意寒,扪萝石壁不作难。跻攀古寺地陡宽,中有定僧琐玄关。 静听鸟声人意闲,六尘扫除法观还。蓦地整履还下山,世缘禅机无两般。
fēng shuāng gāo jié tiān hán   mén luó shí zuò nán pān dǒu kuān zhōng   yǒu dìng sēng suǒ xuán guān    
jìng tīng niǎo shēng rén xián   liù chén sǎo chú guān hái zhěng hái xià shān shì   yuán chán liǎng bān