真子飞霜镜歌

清代 谢雪
斋中金石雅堪咏,宝匣初开窥古镜。谁人铸出碧菱花,一片清光月同净。 真子作镜名飞霜,背铸梧桐栖凤凰。真子一去不复返,造象依然镜里藏。 琳琅修竹戛清影,几上剑光明耿耿。破土龙孙解箨时,残春正暖何尝冷。 更有莲花出小池,珠盘翠盖走灵龟。灵龟腹下成虚纽,好让丝绦系更垂。 镜背下方有池水,上方云气飘飘起。顾兔天光照水光,千年不改常如此。 真子披衣坐竹林,却当初夏弄瑶琴。七弦一拂动风雨,晴来忽激清商音。 倏尔长空变凉节,破晓霜华霏玉屑。翡翠楼前片片明,鸳鸯瓦上丝丝结。 此时寒逼衣袂轻,月残霜落更虚明。青铜内有古人在,琴上无声如有声。 此镜千年圆不缺,真子为谁疑未决。若是山阴道上人,一舟相访霜如雪。
zhāi zhōng jīn shí kān yǒng   bǎo xiá chū kāi kuī jìng shuí rén zhù chū líng huā   piàn qīng guāng yuè tóng jìng
zhēn zuò jìng míng fēi shuāng   bèi zhù tóng fèng huáng zhēn fǎn   zào xiàng rán jìng cáng
lín láng xiū zhú jiá qīng yǐng   shàng jiàn guāng míng gěng gěng lóng sūn jiě tuò shí   cán chūn zhèng nuǎn cháng lěng
gèng yǒu lián huā chū xiǎo chí   zhū pán cuì gài zǒu líng guī líng guī xià chéng niǔ   hǎo ràng tāo gèng chuí
jìng bèi xià fāng yǒu chí shuǐ   shàng fāng yún piāo piāo tiān guāng zhào shuǐ guāng   qiān nián gǎi cháng
zhēn zuò zhú lín   què dāng chū xià nòng yáo qín xián dòng fēng   qíng lái qīng shāng yīn
shū ěr cháng kōng biàn liáng jié   xiǎo shuāng huá fēi xiè fěi cuì lóu qián piàn piàn míng   yuān yāng shàng jié
shí hán mèi qīng   yuè cán shuāng luò gèng míng qīng tóng nèi yǒu rén zài   qín shàng shēng yǒu shēng
jìng qiān nián yuán quē   zhēn wèi shuí wèi jué ruò shì shān yīn dào shàng rén   zhōu xiāng fǎng 访 shuāng xuě