真珠帘(寿内人六十)

宋代 陈著
闲居是念随云散。琴帘底、却自平生心满。百二十年期,笑道今才半。一味齑盐清得瘦,婉娩似、梅花香晚。相伴。老霜松宁耐,溪山寒惯。 探借十日前春,小杯盘、也做寿筵模范。绕膝舞斑衣,有酒从他劝。但任真来浑是处,梦不到、笙歌瑶燕。双健。任旁人播尽,风流眉案。
xián shì niàn suí yún sàn qín lián què píng shēng xīn mǎn bǎi èr shí nián   xiào dào jīn cái bàn wèi yán qīng shòu   wǎn wǎn shì méi huā xiāng wǎn xiāng bàn lǎo shuāng sōng níng nài   shān hán guàn
tàn jiè shí qián chūn   xiǎo bēi pán zuò shòu 寿 yán fàn rào bān   yǒu jiǔ cóng quàn dàn rèn zhēn lái hún shì chù   mèng dào shēng yáo yàn shuāng jiàn rèn páng rén jǐn   fēng liú méi àn