真珠帘

宋代 陆游
山村水馆参差路。感_游、正似残春风絮。掠地穿帘,知是竟归何处。镜里新霜空自悯,问几时、鸾台鳌署。迟暮。谩凭高怀远,书空独语。 自古。儒冠多误。悔当年、早不扁舟归去。醉下白苹洲,看夕阳鸥鹭。菰菜鲈鱼都弃了,只换得、青衫尘土。休顾。早收身江上,一蓑烟雨。
shān cūn shuǐ guǎn cēn gǎn   _ yóu zhèng shì cán chūn fēng lüě chuān 穿 lián   zhī shì jìng guī chǔ jìng xīn shuāng kōng mǐn   wèn shí luán tái áo shǔ chí mán píng gāo huái 怀 yuǎn   shū kōng
guān duō huǐ dāng nián zǎo piān zhōu guī zuì xià bái píng zhōu   kàn yáng ōu cài dōu le   zhǐ huàn qīng shān chén xiū zǎo shōu shēn jiāng shàng   suō yān