真珠髻

宋代 佚名
重重山外,苒苒流光,又是残冬时节。小圆幽径,池边楼畔,翠木嫩条春别。纤蕊轻苞,粉萼染、猩猩鲜血。乍几日,好景和风,次第一齐催发。天然香艳殊绝。比双成皎皎,倍增芳洁。去年因遇东归使,指远恨、意曾攀折。岂谓浮云,终不放、满枝明月。但叹息,时饮金锺,更绕丛丛繁雪。
chóng chóng shān wài   rǎn rǎn liú guāng   yòu shì cán dōng shí jié xiǎo yuán yōu jìng   chí biān lóu pàn   cuì nèn tiáo chūn bié xiān ruǐ qīng bāo   fěn è rǎn xīng xing xiān xuè zhà   hǎo jǐng fēng   cuī tiān rán xiāng yàn shū jué shuāng chéng jiǎo jiǎo   bèi zēng fāng jié nián yīn dōng guī shǐ 使   zhǐ yuǎn hèn céng pān zhé wèi yún   zhōng fàng mǎn zhī míng yuè dàn tàn   shí yǐn jīn zhōng   gèng rào cóng cóng fán xuě