镇阳读书

宋代 欧阳修
春深夜苦短,灯冷焰不长。 尘蠹文字细,病眸濮无光。 坐久百骸倦,中遭群虑戕。 寻前顾後失,得一念十忘。 乃知学在少,老大不可强。 废书谁与语,叹息自悲伤。 因忆石夫子,徂徕有茅堂。 前年来京师,讲学居上庠。 青衫缀朝士,面有数亩桑。 不耐群儿嗤,束书归故乡。 却寻茅堂在,高卧泰山傍。 圣经日陈前,弟子罗两厢。 大论叱佛老,高声诵虞唐。 宾朋足枣栗,儿女饱糟糠。 虽云待官阙,便欲解朝裳。 有似蚕作茧,缩身思自藏。 嗟我一何愚,贪得不自量。 平生事笔砚,自可娱文章。 开口揽时事,论议争煌煌。 退之尝有云,名声暂膻香。 误蒙天子知,侍从列班行。 官荣日已宠,事业闇不彰。 器小以任大,跻颠理之堂。 圣君虽不诛,在汝岂自遑。 不能虽欲止,怳若失其方。 却欲寻旧学,旧学已榛荒。 有类邯郸步,两失皆茫茫。 便欲乞身去,君恩厚须偿。 又欲求一州,俸钱买归装。 譬如归巢鸟,将栖少徊翔。 自觉诚未晚,收愚老缣缃。
chūn shēn duǎn   dēng lěng yàn zhǎng
chén wén   bìng móu guāng
zuò jiǔ bǎi hái juàn   zhōng zāo qún qiāng
xún qián hòu shī   niàn shí wàng
nǎi zhī xué zài shǎo   lǎo qiáng
fèi shū shuí   tàn bēi shāng
yīn shí   lái yǒu máo táng
qián nián lái jīng shī   jiǎng xué shàng xiáng
qīng shān zhuì cháo shì   miàn yǒu shù sāng
nài qún ér chī   shù shū guī xiāng
què xún máo táng zài   gāo tài shān bàng
shèng jīng chén qián   luó liǎng xiāng
lùn chì lǎo   gāo shēng sòng táng
bīn péng zǎo   ér bǎo zāo kāng
suī yún dài guān quē   biàn 便 jiě cháo shang
yǒu cán zuò jiǎn   suō shēn cáng
jiē   tān de liàng
píng shēng shì yàn   wén zhāng
kāi kǒu lǎn shí shì   lùn zhēng huáng huáng
tuì 退 zhī cháng yǒu yún   míng shēng zàn shān xiāng
méng tiān zhī   shì cóng liè bān háng
guān róng chǒng   shì àn zhāng
xiǎo rèn   diān zhī táng
shèng jūn suī zhū   zài huáng
néng suī zhǐ   huǎng ruò shī fāng
què xún jiù xué   jiù xué zhēn huāng
yǒu lèi hán dān   liǎng shī jiē máng máng
biàn 便 shēn   jūn ēn hòu cháng
yòu qiú zhōu   fèng qián mǎi guī zhuāng
guī cháo niǎo   jiāng shǎo huái xiáng
jué chéng wèi wǎn   shōu lǎo jiān xiāng