真歇真赞

宋代 释慧空
碎丹霞不传之印,起洞山已坠之宗。雷闻一世,奔走四方。 此大唐国内,家至而户知,不假东山发扬。独自涅槃后大人之相,又属其贤子孙之承当。 东山只得炷香再拜,庆师有子,而洞水流长。
suì dān xiá chuán zhī yìn   dòng shān zhuì zhī zōng léi wén shì   bēn zǒu fāng
táng guó nèi   jiā zhì ér zhī   jiǎ dōng shān yáng niè pán hòu rén zhī xiāng   yòu shǔ xián sūn zhī chéng dāng
dōng shān zhǐ de zhù xiāng zài bài   qìng shī yǒu zi   ér dòng shuǐ liú zhǎng