真仙谣

元代 杨维桢
停君歌,住尔咢,听我歌莫莫。后天有死,长生可学。 瓶收七豕,纸剪双鹤。盆花顷刻开,屏女相唯诺。 痴仙狡狯弗之觉,去寻王屋二子讲太朴。丹海乌,沈冰壑。 黄河丸,裂火暴。于乎后天一死长生不可学。 西华倾,东海涸,问我在何处,手持天根不盈握。浩劫万万劫,始胸之天,几褪黄卵壳。
tíng jūn   zhù ěr è   tīng hòu tiān yǒu cháng   shēng xué    
píng shōu shǐ   zhǐ jiǎn shuāng pén huā qǐng kāi píng   xiāng wéi nuò    
chī xiān jiǎo kuài zhī jué   xún wáng èr zi jiǎng tài piáo dān hǎi shěn   bīng    
huáng wán   liè huǒ bào hòu tiān cháng shēng xué    
西 huá qīng   dōng hǎi   wèn zài chǔ   shǒu chí tiān gēn yíng hào jié wàn wàn jié shǐ   xiōng zhī tiān   tuì huáng luǎn