镇西

宋代 蔡伸
秋风吹暗雨,重衾寒透。伤心听、晓钟残漏。凝情久。记红窗夜雪,促膝围炉,交杯劝酒。如今顿孤欢偶。 念别后。菱花清镜里。眉峰暗斗。想标容、怎禁销瘦。忍回首。但云笺妙墨,鸳锦啼妆,依然似旧。临风泪沾襟袖。
qiū fēng chuī àn   chóng qīn hán tòu shāng xīn tīng xiǎo zhōng cán lòu níng qíng jiǔ hóng chuāng xuě   wéi   jiāo bēi quàn jiǔ jīn dùn huān ǒu
niàn bié hòu líng huā qīng jìng méi fēng àn dòu xiǎng biāo róng zěn jìn xiāo shòu rěn huí shǒu dàn yún jiān miào   yuān jǐn zhuāng   rán shì jiù lín fēng lèi zhān jīn xiù