震为苍筤竹

唐代 朱庆馀
为擢东方秀,修然异众筠。青苍才映粉,蒙密正含春。 嫩箨沾微雨,幽根绝细尘。乍怜分径小,偏觉带烟新。 结实皆留凤,垂阴似庇人。顾唯竿在手,深水挂赪鳞。
wèi zhuó dōng fāng xiù   xiū rán zhòng yún qīng cāng cái yìng fěn   méng zhèng hán chūn
nèn tuò zhān wēi   yōu gēn jué chén zhà lián fēn jìng xiǎo   piān jué dài yān xīn
jiē shí jiē liú fèng   chuí yīn shì rén wéi gān 竿 zài shǒu   shēn shuǐ guà chēng lín