枕上闻雪声

宋代 郑刚中
日落天风彻骨清,疏疏玉片舞中庭。 梦回细响鸣松竹,误作春蚕食叶声。
luò tiān fēng chè qīng   shū shū piàn zhōng tíng
mèng huí xiǎng míng sōng zhú   zuò chūn cán shí shēng