枕上得句寄潜君升

宋代 胡仲参
无奈蓬窗雪打声,梦魂才稳又还惊。 枕食如许犹嫌冷,多少阎闾睡不成。
nài péng chuāng xuě shēng   mèng hún cái wěn yòu hái jīng  
zhěn shí yóu xián lěng   duō shǎo yán shuì chéng