真娘墓

唐代 李绅
一株繁艳春城尽,双树慈门忍草生。愁态自随风烛灭, 爱心难逐雨花轻。黛消波月空蟾影,歌息梁尘有梵声。 还似钱塘苏小小,只应回首是卿卿。
zhū fán yàn chūn chéng jǐn   shuāng shù mén rěn cǎo shēng chóu tài suí fēng zhú miè  
ài xīn nán zhú huā qīng dài xiāo yuè kōng chán yǐng   liáng chén yǒu fàn shēng
hái shì qián táng xiǎo xiǎo   zhǐ yīng huí shǒu shì qīng qīng