正仲见赠依韵和答

宋代 梅尧臣
平生好书诗,一意在抱椠。 既无鈌云剑,身世遭黮黭。 耻游公相门,甘自守恬淡。 妻孥每寒饥,内愧剧剜憯。 时赖二三友,乞米慰穷惨。 虽然情怀恶,亦未废诵览。 如负会稽辱,欲雪效尝胆。 作文持与人,百不得一颔。 圣犹嗜好殊,独取菖蒲歜。 我愚希六义,将使鬼神感。 譬彼捕长黥,区区只持窨。 青天挂虹霓,踊跂不可擥。 太华五千仞,妄学巨灵撼。 幸且同蛙黾,近乐在井坎。 苍发况种种,存非卫髦髧。 吴侯琅玕姿,而来视乱菼。 凤皇五色毛,曷羡未翅蝻。 染夏有正采,安用此浅黪。 乃知叔度陂,万顷见澄澹。 孟轲患为师,薄劣亦何敢。
píng shēng hǎo shū shī   zài bào qiàn
jué yún jiàn   shēn shì zāo dǎn yǎn
chǐ yóu gōng xiāng mén   gān shǒu tián dàn
měi hán   nèi kuì wān cǎn
shí lài èr sān yǒu   wèi qióng cǎn
suī rán qíng huái 怀 è   wèi fèi sòng lǎn
kuài   xuě xiào cháng dǎn
zuò wén chí rén   bǎi hàn
shèng yóu shì hào shū   chāng chù
liù   jiāng shǐ 使 guǐ shén gǎn
zhǎng qíng   zhǐ chí xūn
qīng tiān guà hóng   yǒng lǎn
tài huá qiān rèn   wàng xué líng hàn
xìng qiě tóng miǎn   jìn zài jǐng kǎn
cāng kuàng zhǒng zhǒng   cún fēi wèi máo dàn
hóu láng gān 姿   ér lái shì luàn tǎn
fèng huáng máo   xiàn wèi chì nǎn
rǎn xià yǒu zhèng cǎi   ān yòng qiǎn cǎn
nǎi zhī shū bēi   wàn qǐng jiàn chéng dàn
mèng huàn wèi shī   báo liè gǎn