正之复次前韵作四篇见示是日适登城楼以望江山且阅捷报因赋六章以报之 其六

宋代 李纲
伊昔端居寂寞滨,每于骚雅爱其人。长篇剩得斓斑锦,短句兼收细碎鳞。 指下粗能知越操,郢中那敢和阳春。愿藏大手无轻露,寸胆于今已自宾。
duān bīn   měi sāo ài rén cháng piān shèng lán bān jǐn duǎn   jiān shōu suì lín    
zhǐ xià néng zhī yuè cāo   yǐng zhōng gǎn yáng chūn yuàn cáng shǒu qīng cùn   dǎn jīn bīn