正月十四夜

宋代 孔平仲
都人行正乐,天气忽微阴。尽恐明朝雪,如何此夕心。 轮蹄迷道远,鼓吹乱更深。我独甘幽静,青灯照苦吟。
dōu rén xíng zhèng   tiān wēi yīn jǐn kǒng míng cháo xuě   xīn    
lún dào yuǎn   chuī luàn gēng shēn gān yōu jìng qīng   dēng zhào yín