正月十四日半夜大雷雨许楙仲有诗次韵三首 其二

宋代 孙觌
覆雨翻云一霎中,雷鞭击柱起乖龙。推愁正倚三杯酽,破睡那能一枕浓。 桑下持锄如许健,席间失箸若为容。诗翁只作啼婴看,万斛珠玑唾手供。
fān yún shà zhōng   léi biān zhù guāi lóng tuī chóu zhèng sān bēi yàn   shuì néng zhěn nóng    
sāng xià chí chú jiàn   jiān shī zhù ruò wéi róng shī wēng zhǐ zuò yīng kàn wàn   zhū tuò shǒu gōng