正月十二日游东坡白鹤峰故居,其北思无邪斋

宋代 杨万里
诗人自古例迁謪,苏李夜郎并惠州。 人言造物困嘲弄,故遣各捉一处囚。 不知天公爱佳句,曲与诗人为地头。 诗人眼底高四海,万象不足供诗愁。 帝将湖海赐汤沐,堇堇可以当冥搜。 却令玉堂挥翰手,为提椽笔判罗浮。 罗浮山色浓泼黛,丰湖水光先得秋。 东坡日与群仙游,朝发昆阆夕不周。 云冠霞佩照宇宙,金章玉句鸣天球。 但登诗坛将骚雅,底用蚁冗封王侯。 元符诸贤下石者,秪与千载掩鼻羞。 我来剥啄王粲宅,鹤峰无恙江空流。 安知先生百岁後,不来弄月白苹洲。 无人挽住乞一句,犹道雪乳冰湍不。 当年醉里题壁处,六丁已遣雷电收。 独遗无邪四个字,鸾飘凤泊蟠银钩。 如今亦无合江楼,嘉佑破寺风飕飕。
shī rén qiān shāng   láng bìng huì zhōu  
rén yán zào kùn cháo nòng   qiǎn zhuō chù qiú  
zhī tiān gōng ài jiā   shī rén wéi tóu  
shī rén yǎn gāo hǎi   wàn xiàng gōng shī chóu  
jiāng hǎi tāng   jǐn jǐn dāng míng sōu  
què lìng táng huī hàn shǒu   wèi chuán pàn luó  
luó shān nóng dài   fēng shuǐ guāng xiān qiū  
dōng qún xiān yóu   cháo kūn láng zhōu  
yún guān xiá pèi zhào zhòu   jīn zhāng míng tiān qiú  
dàn dēng shī tán jiāng sāo   yòng rǒng fēng wáng hóu  
yuán zhū xián xià shí zhě   zhī qiān zǎi yǎn xiū  
lái zhuó wáng càn zhái   fēng yàng jiāng kōng liú  
ān zhī xiān sheng bǎi suì hòu   lái nòng yuè bái píng zhōu  
rén wǎn zhù   yóu dào xuě bīng tuān  
dāng nián zuì chù   liù dīng qiǎn léi diàn shōu  
xié   luán piāo fèng pán yín gōu  
jīn jiāng lóu   jiā yòu fēng sōu sōu