正月廿九日杨鸣鹤席上分韵得几字

元代 贝琼
两山昨夜风雨止,水涨新痕没沙尾。黄知彭泽柳初芽,红见武陵桃欲蕊。 老去逢春更惜春,平生酒伴谁知己。白发杨郎古奇士,千金已散归田里。 闭门留客为张筵,共喜一时成二美。小儿行觞不计筹,大儿割肉能操匕。 冬殖下箸白于肪,秋藕洗泥寒刺齿。且须快意在今朝,况我中年会能几。 乱离相见亦偶然,海内交游半为鬼。颠狂岂顾傍人毁,但恨白日无淹晷。 赋诗已觉无曹刘,骂客安知有程李。坐中一鹤能商歌,歌作连珠尽倾耳。 风卷新声入夜云,豪竹哀丝静如水。若为倒卷玻瓈江,百尺高楼眠不起。
liǎng shān zuó fēng zhǐ   shuǐ zhǎng xīn hén méi shā wěi huáng zhī péng liǔ chū   hóng jiàn líng táo ruǐ
lǎo féng chūn gèng chūn   píng shēng jiǔ bàn shéi zhī bái yáng láng shì   qiān jīn sàn guī tián
mén liú wèi zhāng yán   gòng shí chéng èr měi xiǎo ér xíng shāng chóu   ér ròu néng cāo
dōng zhí xià zhù bái fáng   qiū ǒu hán chǐ 齿 qiě kuài zài jīn zhāo   kuàng zhōng nián huì néng
luàn xiāng jiàn ǒu rán   hǎi nèi jiāo yóu bàn wèi guǐ diān kuáng bàng rén huǐ   dàn hèn bái yān guǐ
shī jué cáo liú   ān zhī yǒu chéng zuò zhōng néng shāng   zuò lián zhū jǐn qīng ěr
fēng juǎn xīn shēng yún   háo zhú āi jìng shuǐ ruò wéi dào juǎn jiāng   bǎi chǐ gāo lóu mián