正乐府十篇·哀陇民

唐代 皮日休
陇山千万仞,鹦鹉巢其巅。穷危又极嶮,其山犹不全。 蚩蚩陇之民,悬度如登天。空中觇其巢,堕者争纷然。 百禽不得一,十人九死焉。陇川有戍卒,戍卒亦不闲。 将命提雕笼,直到金台前。彼毛不自珍,彼舌不自言。 胡为轻人命,奉此玩好端。吾闻古圣王,珍禽皆舍旃。 今此陇民属,每岁啼涟涟。
lǒng shān qiān wàn rèn   yīng cháo diān qióng wēi yòu xiǎn   shān yóu quán
chī chī lǒng zhī mín   xuán dēng tiān kōng zhōng chān cháo   duò zhě zhēng fēn rán
bǎi qín   shí rén jiǔ yān lǒng chuān yǒu shù   shù xián
jiāng mìng diāo lóng   zhí dào jīn tái qián máo zhēn   shé yán
wéi qīng rén mìng   fèng wán hǎo duān wén shèng wáng   zhēn qín jiē shě zhān
jīn lǒng mín shǔ   měi suì lián lián