正月

先秦 诗经
正月繁霜,我心忧伤。民之讹言,亦孔之将。念我独兮,忧心京京。哀我小心,癙忧以痒。 父母生我,胡俾我瘉?不自我先,不自我后。好言自口,莠言自口。忧心愈愈,是以有侮。 忧心惸惸,念我无禄。民之无辜,并其臣仆。哀我人斯,于何从禄?瞻乌爰止?于谁之屋? 瞻彼中林,侯薪侯蒸。民今方殆,视天梦梦。既克有定,靡人弗胜。有皇上帝,伊谁云憎? 谓山盖卑,为冈为陵。民之讹言,宁莫之惩。召彼故老,讯之占梦。具曰予圣,谁知乌之雌雄! 谓天盖高,不敢不局。谓地盖厚,不敢不蹐。维号斯言,有伦有脊。哀今之人,胡为虺蜴? 瞻彼阪田,有菀其特。天之杌我,如不我克。彼求我则,如不我得。执我仇仇,亦不我力。 心之忧矣,如或结之。今兹之正,胡然厉矣?燎之方扬,宁或灭之?赫赫宗周,褒姒灭之! 终其永怀,又窘阴雨。其车既载,乃弃尔辅。载输尔载,将伯助予! 无弃尔辅,员于尔辐。屡顾尔仆,不输尔载。终逾绝险,曾是不意。 鱼在于沼,亦匪克乐。潜虽伏矣,亦孔之炤。忧心惨惨,念国之为虐! 彼有旨酒,又有嘉肴。洽比其邻,婚姻孔云。念我独兮,忧心殷殷。 佌佌彼有屋,蔌蔌方有谷。民今之无禄,天夭是椓。哿矣富人,哀此惸独。
zhēng yuè fán shuāng   xīn yōu shāng mín zhī é yán   kǒng zhī jiāng niàn   yōu xīn jīng jīng āi xiǎo xīn   shǔ yōu yǎng
shēng     xiān   hòu hǎo yán kǒu   yǒu yán kǒu yōu xīn   shì yǒu
yōu xīn qióng qióng   niàn mín zhī   bìng chén āi rén   cóng   zhān yuán zhǐ   shuí zhī  
zhān zhōng lín   hóu xīn hóu zhēng mín jīn fāng dài   shì tiān mèng mèng yǒu dìng   rén shèng yǒu huáng shàng   shuí yún zēng  
wèi shān gài bēi   wèi gāng wèi líng mín zhī é yán   níng zhī chéng zhào lǎo   xùn zhī zhān mèng yuē shèng   shéi zhī zhī xióng  
wèi tiān gài gāo   gǎn wèi gài hòu   gǎn wéi hào yán   yǒu lún yǒu āi jīn zhī rén   wéi huǐ  
zhān bǎn tián   yǒu wǎn tiān zhī   qiú   zhí chóu chóu  
xīn zhī yōu   huò jié zhī jīn zhī zhèng   rán   liáo zhī fāng yáng   níng huò miè zhī   zōng zhōu   bāo miè zhī  
zhōng yǒng huái 怀   yòu jiǒng yīn chē zài   nǎi ěr zài shū ěr zài   qiāng zhù  
ěr   yuán ěr ěr   shū ěr zài zhōng jué xiǎn   céng shì
zài zhǎo   fěi qián suī   kǒng zhī zhào yōu xīn cǎn cǎn   niàn guó zhī wèi nüè  
yǒu zhǐ jiǔ   yòu yǒu jiā yáo qià lín   hūn yīn kǒng yún niàn   yōu xīn yīn yīn
yǒu   fāng yǒu mín jīn zhī   tiān yāo shì zhuó rén   āi qióng