正肃吴公挽诗二首
晁董文章重,夔龙德丛尊。
简编成故事,穹壤与长存。
风旐飘寒陌,霜笳咽晚原。
谁人碑有道,应不愧斯言。
cháo
晁
dǒng
董
wén
文
zhāng
章
zhòng
重
,
kuí
夔
lóng
龙
dé
德
cóng
丛
zūn
尊
。
jiǎn
简
biān
编
chéng
成
gù
故
shì
事
,
qióng
穹
rǎng
壤
yǔ
与
cháng
长
cún
存
。
fēng
风
zhào
旐
piāo
飘
hán
寒
mò
陌
,
shuāng
霜
jiā
笳
yàn
咽
wǎn
晚
yuán
原
。
shuí
谁
rén
人
bēi
碑
yǒu
有
dào
道
,
yīng
应
bù
不
kuì
愧
sī
斯
yán
言
。