正石

清代 戴亨
苍翠辞高峰,背向人间立。阅历几来官,相顾不相识。 我性耽冥搜,转移施微力。众情诧改观,喧然叹奇辟。 邃穴欲生云,随风升虚碧。位置失本真,顽蠢一拳石。 始知殊异材,多为世所惜。
cāng cuì gāo fēng   bèi xiàng rén jiān yuè lái guān xiāng   xiāng shí    
xìng dān míng sōu   zhuǎn shī wēi zhòng qíng chà gǎi guān xuān   rán tàn    
suì xué shēng yún   suí fēng shēng wèi zhi shī běn zhēn wán   chǔn quán shí    
shǐ zhī shū cái   duō wèi shì suǒ