郑尚书新开涪江二首

唐代 贾岛
岸凿青山破,江开白浪寒。日沉源出海,春至草生滩。 梓匠防波溢,蓬仙畏水干。从今疏决后,任雨滞峰峦。 不侵南亩务,已拔北江流。涪水方移岸,浔阳有到舟。 潭澄初捣药,波动乍垂钩。山可疏三里,从知历亿秋。
àn záo qīng shān   jiāng kāi bái làng hán chén yuán chū hǎi   chūn zhì cǎo shēng tān
jiàng fáng   péng xiān wèi shuǐ gàn cóng jīn shū jué hòu   rèn zhì fēng luán
qīn nán   běi jiāng liú shuǐ fāng àn   xún yáng yǒu dào zhōu
tán chéng chū dǎo yào   dòng zhà chuí gōu shān shū sān   cóng zhī 亿 qiū