郑群赠簟

唐代 韩愈
蕲州笛竹天下知,郑君所宝尤瑰奇。携来当昼不得卧, 一府传看黄琉璃。体坚色净又藏节,尽眼凝滑无瑕疵。 法曹贫贱众所易,腰腹空大何能为,自从五月困暑湿, 如坐深甑遭蒸炊。手磨袖拂心语口,慢肤多汗真相宜。 日暮归来独惆怅,有卖直欲倾家资。谁谓故人知我意, 卷送八尺含风漪。呼奴扫地铺未了,光彩照耀惊童儿。 青蝇侧翅蚤虱避,肃肃疑有清飙吹。倒身甘寝百疾愈, 却愿天日恒炎曦。明珠青玉不足报,赠子相好无时衰。
zhōu zhú tiān xià zhī   zhèng jūn suǒ bǎo yóu guī xié lái dāng zhòu  
chuán kàn huáng liú li jiān jìng yòu cáng jié   jǐn yǎn níng huá xiá
cáo pín jiàn zhòng suǒ   yāo kōng néng wéi   cóng yuè kùn shǔ shī 湿  
zuò shēn zèng zāo zhēng chuī shǒu xiù xīn kǒu   màn duō hàn zhēn xiàng
guī lái chóu chàng   yǒu mài zhí qīng jiā shuí wèi rén zhī  
juǎn sòng chǐ hán fēng sǎo wèi liǎo   guāng cǎi zhào yào 耀 jīng tóng ér
qīng yíng chì zǎo shī   yǒu qīng biāo chuī dǎo shēn gān qǐn bǎi  
què yuàn tiān héng yán míng zhū qīng bào   zèng zi xiāng hǎo shí shuāi