臻公释氏之秀者浮游徜徉迹接天下乃者归卧云

宋代 吴芾
吸尽百川还见底,头角惊杀膻与鲔。 有时大瞋明月珠,照耀六合光不死。 沧溟浩荡极游巡,钩深匪惮穷涯涘。 今者修鳞何侧倚,岂是吞舟厌迁徒。 只应喷浪云日翳,故此盘桓良有以。 朝发夕至固无难,在在处处期一视。 苟容肯向寻常沟,要养此身数千里。 圉圉洋洋信自如,涵泳嚅哜真得理。 从容讵止濠梁游,枯槁宁同车辙里。 至乐元非惠子知,入舟肯作周王美。 谪仙跨背应无由,昌黎脍鲍诚虚拟。 终日相望谁得似,井蛙安足为跨跱。 得所一任笑{左犭右宾}獭,旋体宁容咂蝼蚁。 清波孤虚有余泽,何必龙津夸锯齿。 蕞尔鳏鲕徒唯唯,春来秋花无暂已。 随阳上下一何劳,风波荡薄不自止。 {上敖下言}乎大哉天独委,居然不与众鳞比。 高摩无为还已矣,肯向人求升斗水。 古来大鱼不池活,会须终作风雷起。 殷勤寄语任公子,收拾茂钓毋进跬。
jìn bǎi chuān hái jiàn   tóu jiǎo jīng shā shān wěi
yǒu shí chēn míng yuè zhū   zhào yào 耀 liù guāng
cāng míng hào dàng yóu xún   gōu shēn fěi dàn qióng
jīn zhě xiū lín   shì tūn zhōu yàn qiān
zhǐ yīng pēn làng yún   pán huán liáng yǒu
zhāo zhì nán   zài zài chǔ chù shì
gǒu róng kěn xiàng xún cháng gōu   yào yǎng shēn shù qiān
yáng yáng xìn   hán yǒng zhēn de
cóng róng zhǐ háo liáng yóu   gǎo níng tóng chē zhé
zhì yuán fēi huì zi zhī   zhōu kěn zuò zhōu wáng měi
zhé xiān kuà bèi yīng yóu   chāng kuài bào chéng
zhōng xiāng wàng shuí de   jǐng ān wèi kuà zhì
de suǒ rèn xiào   { zuǒ quǎn yòu bīn   }   xuán níng róng lóu
qīng yǒu   lóng jīn kuā chǐ 齿
zuì ěr guān ér wěi wěi   chūn lái qiū huā zàn
suí yáng shàng xià láo   fēng dàng báo zhǐ
  { shàng áo xià yán   } zāi tiān wěi   rán zhòng lín
gāo wéi hái   kěn xiàng rén qiú shēng dǒu shuǐ
lái chí huó   huì zhōng zuò fēng léi
yīn qín rèn gōng   shōu shí mào diào jìn kuǐ