郑女弹筝歌

唐代 顾况
郑女八岁能弹筝,春风吹落天上声。一声雍门泪承睫, 两声赤鲤露鬐鬣,三声白猿臂拓颊。郑女出参丈人时, 落花惹断游空丝。高楼不掩许声出,羞杀百舌黄莺儿。
zhèng suì néng dàn zhēng   chūn fēng chuī luò tiān shǎng shēng shēng yōng mén lèi chéng jié  
liǎng shēng chì liè   sān shēng bái yuán tuò jiá zhèng chū cān zhàng rén shí  
luò huā duàn yóu kōng gāo lóu yǎn shēng chū   xiū shā bǎi shé huáng yīng ér