烝民

先秦 诗经
天生烝民,有物有则。民之秉彝,好是懿德。天监有周,昭假于下。保兹天子,生仲山甫。 仲山甫之德,柔嘉维则。令仪令色。小心翼翼。古训是式。威仪是力。天子是若,明命使赋。 王命仲山甫,式是百辟,缵戎祖考,王躬是保。出纳王命,王之喉舌。赋政于外,四方爰发。 肃肃王命,仲山甫将之。邦国若否,仲山甫明之。既明且哲,以保其身。夙夜匪解,以事一人。 人亦有言,柔则茹之,刚则吐之。维仲山甫,柔亦不茹,刚亦不吐。不侮矜寡,不畏强御。 人亦有言,德輶如毛,民鲜克举之。我仪图之,维仲山甫举之。爱莫助之。衮职有阙,维仲山甫补之。 仲山甫出祖。四牡业业。征夫捷捷,每怀靡及。四牡彭彭,八鸾锵锵。王命仲山甫,城彼东方。 四牡骙骙,八鸾喈喈。仲山甫徂齐,式遄其归。吉甫作诵,穆如清风。仲山甫永怀,以慰其心。
tiān shēng zhēng mín   yǒu yǒu mín zhī bǐng   hǎo shì tiān jiàn yǒu zhōu   zhāo jiǎ xià bǎo tiān   shēng zhòng shān
zhòng shān zhī   róu jiā wéi lìng lìng xiǎo xīn xùn shì shì wēi shì tiān shì ruò   míng mìng shǐ 使
wáng mìng zhòng shān   shì shì bǎi   zuǎn róng kǎo   wáng gōng shì bǎo chū wáng mìng   wáng zhī hóu shé zhèng wài   fāng yuán
wáng mìng   zhòng shān jiāng zhī bāng guó ruò fǒu   zhòng shān míng zhī míng qiě zhé   bǎo shēn fěi jiě   shì rén
rén yǒu yán   róu zhī   gāng zhī wéi zhòng shān   róu   gāng guān guǎ   wèi qiáng
rén yǒu yán   yóu máo   mín xiān zhī zhī   wéi zhòng shān zhī ài zhù zhī gǔn zhí yǒu quē   wéi zhòng shān zhī
zhòng shān chū zhēng jié jié   měi huái 怀 bāng bāng   luán qiāng qiāng wáng mìng zhòng shān   chéng dōng fāng
kuí kuí   luán jiē jiē zhòng shān   shì chuán guī zuò sòng   qīng fēng zhòng shān yǒng huái 怀   wèi xīn