郑梦锡教授送黄精以诗答其意

宋代 李纲
太阳之草名黄精,养性独冠神农经。扫除白发有奇效,采食既久通仙灵。 年来衰病乃如许,瘴疠忧患频相仍。稍从方士学服饵,桑榆庶以延颓龄。 鼎中九转未遽就,聊假草木搴其英。闽山无雪苗可识,劳君为我锄青冥。 封题寄远意良厚,不道山寒少茯苓。蜜蒸日暴试新法,入口便觉身倍轻。 只今兵革未衰息,群盗蜂蚁犹纵横。何须运甓习筋力,会当一举腾上烟云之翠屏。
tài yang zhī cǎo míng huáng jīng   yǎng xìng guān shén nóng jīng sǎo chú bái yǒu xiào cǎi   shí jiǔ tōng xiān líng    
nián lái shuāi bìng nǎi   zhàng yōu huàn pín xiāng réng shāo cóng fāng shì xué ěr sāng   shù yán tuí líng    
dǐng zhōng jiǔ zhuàn wèi jiù   liáo jiǎ cǎo qiān yīng mǐn shān xuě miáo shí láo   jūn wèi chú qīng míng    
fēng yuǎn liáng hòu   dào shān hán shǎo líng zhēng bào shì xīn   kǒu biàn jué 便 shēn bèi qīng    
zhī jīn bīng wèi shuāi   qún dào fēng yóu zòng héng yùn jīn huì   dāng téng shàng yān yún zhī cuì píng