蒸红亭

宋代 王之道
桃源果何处,溪流出残红。 忽然见桃花,灼灼摇春风。 蒸成日边霞,高吟思无穷。
táo yuán guǒ chǔ   liú chū cán hóng  
rán jiàn táo huā   zhuó zhuó yáo chūn fēng  
zhēng chéng biān xiá   gāo yín qióng