【正宫】月照庭

元代 商衟
问花 万木争荣,各逞娇红嫩紫。呈浓淡,斗妍蚩。为谁开?为谁落?何苦孜孜?吾来问:汝有私? 【幺】云幕高张,捧出天然艳质。颜如玉,体凝脂。绿罗裳,红锦帔,貌胜西施。蒙君问,尽妾词。 【最高楼】发生各自随时,艳冶非人所使。铅华满树添妆次,远胜梨园弟子。 【喜春来】清香引客眠花市,艳色迷人殢酒卮,东风舞困瘦腰肢。犹未止,零落暮春时。 【六幺遍】听花言,巧才思,直待伴落絮游丝。披离满径点胭脂,干忙煞燕子莺儿。芳苞折尽谁挂齿?道杏花不看开时。早寻人做主遮护你,煞强如花貌参差,凭谁赋断肠诗? 【幺】妾斟量,自三思,正芳年不甚心慈。仗聪明国色两件儿,觑五陵英俊。因而渐消香减玉剥幽姿,但温存谁敢推辞。想游蜂戏蝶有正事,向眼前面配了雄雌,闪下我害相思。 【尾】先生教妾感承,妾身言君试思:如今罗纰锦故人何似?阑珊了春事,惜花人谁肯折残枝?
wèn huā
wàn zhēng róng   chěng jiāo hóng nèn chéng nóng dàn   dòu yán chī wèi shuí kāi   wèi shuí luò     lái wèn   yǒu  
yāo yún gāo zhāng   pěng chū tiān rán yàn zhì yán   níng zhī 绿 luó cháng   hóng jǐn pèi   mào shèng 西 shī méng jūn wèn   jǐn qiè
zuì gāo lóu shēng suí shí   yàn fēi rén suǒ shǐ 使 qiān huá mǎn shù tiān zhuāng   yuǎn shèng yuán
chūn lái qīng xiāng yǐn mián huā shì   yàn rén jiǔ zhī   dōng fēng kùn shòu yāo zhī yóu wèi zhǐ   líng luò chūn shí
liù yāo biàn tīng huā yán   qiǎo cái   zhí dài bàn luò yóu mǎn jìng diǎn yān zhī   qián máng shā yàn zi yīng ér fāng bāo zhé jǐn shuí guà chǐ 齿   dào xìng huā kàn kāi shí zǎo xún rén zuò zhǔ zhē   shà qiáng huā mào cēn   píng shuí duàn cháng shī  
yāo qiè zhēn liàng   sān   zhèng fāng nián shèn xīn zhàng cōng ming guó liǎng jiàn ér   líng yīng jùn yīn ér jiàn xiāo xiāng jiǎn yōu 姿   dàn wēn cún shuí gǎn tuī xiǎng yóu fēng dié yǒu zhèng shì   xiàng yǎn qián miàn pèi le xióng   shǎn xià hài xiāng
wěi xiān sheng jiào qiè gǎn chéng   qiè shēn yán jūn shì   jīn luó jǐn rén   lán shān le chūn shì   huā rén shuí kěn zhé cán zhī