正宫

宋代 柳永
●爪茉莉秋夜 每到秋来,转添甚况味。金风动、冷清清地。残蝉噪晚,其聒得、人心欲碎,更休道、宋玉多悲,石人、也须下泪。衾寒枕冷,夜迢迢、更无寐。深院静、月明风细。巴巴望晓,怎生捱、更迢递。料我儿、只在枕头根底,等人来、睡梦里。
  zhǎo qiū
měi dào qiū lái   zhuǎn tiān shén kuàng wèi jīn fēng dòng lěng qīng qīng cán chán zào wǎn   guā rén xīn suì   gēng xiū dào sòng duō bēi   shí rén xià lèi qīn hán zhěn lěng   tiáo tiáo gèng mèi shēn yuàn jìng yuè míng fēng wàng xiǎo   zěn shēng ái gèng tiáo liào ér zhī zài zhěn tou gēn   děng rén lái shuì mèng