郑典设自施州归

唐代 杜甫
吾怜荥阳秀,冒暑初有适。名贤慎所出,不肯妄行役。 旅兹殊俗远,竟以屡空迫。南谒裴施州,气合无险僻。 攀援悬根木,登顿入天石。青山自一川,城郭洗忧戚。 听子话此邦,令我心悦怿。其俗则纯朴,不知有主客。 温温诸侯门,礼亦如古昔。敕厨倍常羞,杯盘颇狼藉。 时虽属丧乱,事贵赏匹敌。中宵惬良会,裴郑非远戚。 群书一万卷,博涉供务隙。他日辱银钩,森疏见矛戟。 倒屣喜旋归,画地求所历。乃闻风土质,又重田畴辟。 刺史似寇恂,列郡宜竞惜。北风吹瘴疠,羸老思散策。 渚拂蒹葭塞,峤穿萝茑幂。此身仗儿仆,高兴潜有激。 孟冬方首路,强饭取崖壁。叹尔疲驽骀,汗沟血不赤。 终然备外饰,驾驭何所益。我有平肩舆,前途犹准的。 翩翩入鸟道,庶脱蹉跌厄。
lián xíng yáng xiù   mào shǔ chū yǒu shì míng xián shèn suǒ chū   kěn wàng xíng
shū yuǎn   jìng kōng nán péi shī zhōu   xiǎn
pān yuán xuán gēn   dēng dùn tiān shí qīng shān chuān   chéng guō yōu
tīng huà bāng   lìng xīn yuè chún piáo   zhī yǒu zhǔ
wēn wēn zhū hóu mén   chì chú bèi cháng xiū   bēi pán láng
shí suī shǔ sāng luàn   shì guì shǎng zhōng xiāo qiè liáng huì   péi zhèng fēi yuǎn
qún shū wàn juàn   shè gōng yín gōu   sēn shū jiàn máo
dǎo xuán guī   huà qiú suǒ nǎi wén fēng zhì   yòu zhòng tián chóu
shǐ shì kòu xún   liè jùn jìng běi fēng chuī zhàng   léi lǎo sàn
zhǔ jiān jiā sāi   jiào chuān 穿 luó niǎo shēn zhàng ér   gāo xīng qián yǒu
mèng dōng fāng shǒu   qiáng fàn tàn ěr dài   hàn gōu xuè chì
zhōng rán bèi wài shì   jià suǒ yǒu píng jiān   qián yóu zhǔn
piān piān niǎo dào   shù tuō cuō diē è