唐代 白居易
云髻飘萧绿,花颜旖旎红。双眸剪秋水,十指剥春葱。 楚艳为门阀,秦声是女工。甲明银玓瓅,柱触玉玲珑。 猿苦啼嫌月,莺娇语妮风。移愁来手底,送恨入弦中。 赵瑟清相似,胡琴闹不同。慢弹回断雁,急奏转飞蓬。 霜珮锵还委,冰泉咽复通。珠联千拍碎,刀截一声终。 倚丽精神定,矜能意态融。歇时情不断,休去思无穷。 灯下青春夜,尊前白首翁。且听应得在,老耳未多聋。
yún piāo xiāo 绿   huā yán hóng shuāng móu jiǎn qiū shuǐ   shí zhǐ chūn cōng
chǔ yàn wèi mén   qín shēng shì gōng jiǎ míng yín   zhù chù líng lóng
yuán xián yuè   yīng jiāo fēng chóu lái shǒu   sòng hèn xián zhōng
zhào qīng xiāng   qin nào tóng màn tán huí duàn yàn   zòu zhuǎn fēi péng
shuāng pèi qiāng hái wěi   bīng quán yàn tōng zhū lián qiān pāi suì   dāo jié shēng zhōng
jīng shén dìng   jīn néng tài róng xiē shí qíng duàn   xiū qióng
dēng xià qīng chūn   zūn qián bái shǒu wēng qiě tīng yīng de zài   lǎo ěr wèi duō lóng