贞甫大参立二石于庭邀予赋之二首 其二 漏雪

明代 王鏊
有巍一峰,屼峍嵌空。晶光眩日,莹若立雪。始孰为之,殆元气之融结。 融结来兮知几时,至今雪色犹缡褷。烁不化,涅不缁。 莫教一日俄腾骞,散在人间作有年。
yǒu wēi fēng   qiàn kōng jīng guāng xuàn yíng   ruò xuě shǐ shú wèi zhī dài yuán   zhī róng jié      
róng jié lái zhī shí   zhì jīn xuě yóu shī shuò huà niè      
jiào é téng qiān   sàn zài rén jiàn zuò yǒu nián